Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 23 Thường niên năm B

Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 23 Thường niên năm B

Mc 7,31-37
"Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả:
ông làm cho kẻ điếc nghe được,
và kẻ câm nói được."(Mc 7,38)

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Cha hỏi chúng con: Chúa Giêsu đã làm gì trong bài Tin Mừng hôm nay?

- Thưa cha Chúa đã chữa cho một người mắc bệnh vừa câm vừa điếc.

- Thế chúng con đã thấy ai câm bao giờ chưa?

- Thưa cha…thấy rồi.

- Còn người điếc.

- Thưa cha cũng đã thấy.

- Thế cha hỏi chúng con, sau khi được chứng kiến việc Chúa Giêsu làm người ta đã có phản ứng như thế nào?

- Thưa cha, họ hết sự kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”(Mc 7,37)

- Rất đúng! Chúng con trả lời hay quá. Cha khen chúng con.

- Cha hỏi câu cuối cùng: Chúng con có muốn được người ta khen chúng con như họ đã khen Chúa Giêsu không? Khỏi cần trả lời cha cũng biết ai trong chúng con mà lại không mong được như thế.

Cha kể cho chúng con câu chuyện nhỏ này.

Đây là một trong những câu chuyện giáo dục mà người Đức hay kể cho nhau nghe. Đó là câu chuyện kể về một em bé có tên là Jeannette. Hôm đó em Jeannette được cùng với cha mẹ đi xem một cuộc diễn binh lớn. Vì là con của một viên chức sắc cao cấp cho nên em được ngồi ở trên khán đài với cha mẹ. Chung quanh khán đài có cả hàng ngàn người cùng đứng xem. Hôm đó Hoàng đế và Hoàng Hậu cũng có mặt trên khán đài. Từ trên khán đài Jeannette thấy một bà cụ yếu đuối, đang cố gắng kiễng chân mình lên để xem đoàn diễu hành đi qua nhưng chắc là cũng chẳng thấy gì. Khi thấy như vậy, Jeannette bèn thầm nghĩ trong lòng:

- Mình khỏe mạnh mà ngồi đây, để cho bà cụ già yếu đuối kia đứng chen chúc cố gắng mãi mà không thấy gì thì không nên. Mình phải kính trọng người già để sau này mình về già, người khác cũng sẽ kính trọng lại mình như vậy!

Nghĩ như thế nên cô bèn đi xuống mời bà cụ lên đứng vào chỗ của mình rồi tự nguyện ra đứng chỗ đám đông. Và thật bất ngờ trong khi cô đang cố nhón chân mình lên để xem thì một người lính cận vệ của nhà vua mặc áo giáp vàng, lách đám đông đến trước mặt cô và nói:
          - Cô bé ơi, hoàng hậu cho mời cô đến ngồi bên cạnh người!
          Bé Jeannette ngạc nhiên khi đứng trước mặt hoàng hậu, nhưng hoàng hậu nói rằng :
          - Hãy ngồi bên cạnh ta, ta đã thấy con nhường chỗ cho bà cụ già, nên bây giờ con được phép ngồi cạnh ta!

Cô bé này đã làm một việc mà Hoàng hậu cũng phải cảm phục vì đó là một việc tốt.

Cha thấy trong cuộc sống chẳng thiếu gì những việc tốt mà mọi người có thể làm. Chỉ tiếc có một điều là nhiều người biết là tốt mà không dám làm hay không chịu làm thôi. Chúng con hãy cố gắng để làm việc tốt, càng nhiều càng hay.

Cha lấy một thí dụ:

Một bé gái nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia, em bị bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sĩ cho biết chỉ có giải phẫu mới có hy vọng cứu sống em. Trước khi cho thuốc gây mê, các bác sĩ và y tá báo cho em biết là em sẽ được ngủ một giấc dài. Nghe nói ngủ, cô bé ngây thơ đã xin được quỳ xuống cầu nguyện. Thế là trước mặt mọi người, cô bé quỳ gối cầu nguyện một cách hết sức chân thành, và em kết thúc bằng lời nguyện như sau: “Xin Chúa cho con được chóng lành bệnh”. Cầu nguyện xong, em bé nằm xuống và xin các bác sĩ và y tá tiến hành cuộc giải phẫu...

Ngày hôm sau, cô bé tỉnh dậy với nỗi đau tột cùng. Câu hỏi đầu tiên của em với bác sĩ là:

- Cháu có được lành bệnh không, thưa bác sĩ?

Vị bác sĩ nhìn thẳng vào đôi mắt của em và đáp với tất cả sự xúc động:

- Cháu hãy để cho Chúa lo liệu, bác chưa biết được kết quả của cuộc giải phẫu thế nào. Nhưng có một điều bác tin chắc, đó là cháu đã cứu được một người, và người đó không ai khác hơn đó chính là bác đây! Từ lâu, bác đã không đến nhà thờ, bác không còn nhớ đến Chúa và cũng không bao giờ cầu nguyện nữa. Thế nhưng, hôm qua khi nhìn thấy cháu cầu nguyện một cách thật sốt sắng, bác không cầm được nước mắt. Chúa đã đánh động bác. Sáng nay, bác đã đến nhà thờ xưng tội và chịu lễ. Bác tin chắc rằng Chúa đã nhận lời cháu. Cháu đừng lo lắng nữa. Hãy phó thác cho Thiên Chúa!”.

Thiên Chúa, và chỉ có Thiên Chúa mới hiểu rõ điều gì tốt đẹp chúng ta người ta làm cho nhau.

Chúa Giêsu đã làm cho mọi người phải kinh ngạc mà thốt lên: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả”(Mc 7,27). Những việc tốt đẹp Chúa làm thì không sao kể cho hết được. Đọc trong Tin Mừng chúng ta thấy rất rõ điều đó.

Cha muốn kết thúc bài nói chuyện hôm nay bằng câu chuyện có thật này. Chúng con hãy suy nghĩ để chúng con biết cố gắng làm việc tốt mỗi ngày

Một người đàn bà nướng bánh mì cho gia đình mình và ngày nào bà cũng làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Hàng ngày, có một người gù lưng đến lấy ổ bánh mì bà làm. Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời sau đây:

“Việc xấu người làm thì Ở LẠI với người; việc tốt người làm thì sẽ TRỞ LẠI với người!”

Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu : “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

Người đàn bà rất bực bội. Bà thầm nghĩ, “Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì đây?”

Một ngày kia, không chịu được nữa, bà quyết định đuổi người gù đi cho khuất mắt.

Bà tự nhủ, “Ta sẽ làm cho hắn mất dạng.” Và bà đã làm gì ? Bà cho thuốc độc vào ổ bánh mì dư bà làm cho người gù! Khi bà sắp sửa bỏ ổ bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, đôi tay bà bỗng run lên. Bà hốt hoảng, “Ta làm gì thế này?”

Ngay lập tức, bà ném ổ bánh có thuốc độc vào lửa và vội làm một cái bánh mì ngon lành khác rồi đem để lên thành cửa sổ.

Như mọi khi, người gù lưng đến, ông ta lấy bánh và lại lẩm bẩm : “Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người.” ông ta cầm ổ bánh đi cách vui vẻ mà không biết rằng trong lòng người đàn bà đang có một trận chiến giận dữ.

Mỗi ngày, khi người đàn bà đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà đều cầu nguyện cho đứa con trai đi xa tìm việc làm. Đã nhiều tháng qua, bà không nhận được tin tức gì của con. Bà cầu nguyện cho con trở về nhà bình an. Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa. Anh ta gầy sọp đi thấy rõ. Quần áo anh rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt rã cả người. Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:

- Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi nữa và tưởng mình sẽ chết dọc đường. Nhưng bỗng có một người gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút gì để ăn, và ông ta đã quá tử tế với con. Ông ta cho con nguyên một ổ bánh mì ngon. Khi đưa bánh cho con, ông ta nói: “Đây là cái mà tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!”

Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc. Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết rồi!

Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói có ý nghĩa đặc biệt của người gù lưng: “Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

Lạy Chúa, xin hãy gia ơn để chúng con biết luôn luôn làm việc tốt và không ngừng làm việc tốt, ngay cả khi việc tốt chúng con làm không được ai biết đến lúc ấy.

bài liên quan mới nhất

bài liên quan đọc nhiều

Top